Ủy ban Châu Âu đã phê duyệt các kế hoạch chiến lược nông nghiệp quốc gia của năm quốc gia EU, và dự kiến sẽ đạt được thỏa thuận với thêm năm quốc gia khác vào đầu tháng 9. Trong những kế hoạch chiến lược quốc gia (NSP) này, các nước EU chỉ ra cách họ thực hiện chính sách nông nghiệp chung theo từng quốc gia của mình.
“Tôi rất vui mừng thông báo rằng chúng tôi đã hoàn tất các cuộc thảo luận với Bồ Đào Nha, Ba Lan, Tây Ban Nha, Đan Mạch và Pháp. Các nước này giờ có thể bắt đầu chuẩn bị cho năm 2023,” Ủy viên Nông nghiệp Janusz Wojciechowski cho biết.
Ông còn bổ sung rằng sẽ có năm quốc gia khác “sớm” gia nhập quá trình này. Dự kiến trong số đó có Hà Lan, Đức và Ireland. Về Hà Lan, hiện vẫn chưa có thỏa thuận với Brussels về việc giảm ô nhiễm nitrat và nitơ. Các cuộc đàm phán cả trên cấp kỹ thuật lẫn chính trị vẫn đang tiếp diễn.
“Quy trình phê duyệt mất khoảng sáu tuần, nên chúng ta có thể có các quyết định phê duyệt đầu tiên vào đầu tháng 9,” Ủy viên nông nghiệp nói. Wojciechowski nhấn mạnh Brussels “đang nỗ lực hết sức” để hoàn tất đàm phán “một cách nhanh nhất có thể.” Tuần trước, ông cũng báo cáo đã có liên hệ với Thủ tướng Mark Rutte và Chủ tịch LTO Sjaak van der Tak về vấn đề này.
Carla Boonstra, đại diện Nông nghiệp Hà Lan tại Đoàn Đại diện Thường trực (PV) tại EU, cho biết Hà Lan muốn thực hiện các điều chỉnh “muộn nhất là trong những tuần đầu tháng 9.” Thời điểm này có thể trùng với một khuyến nghị mới dự kiến từ Ủy ban Nitrat EU về việc miễn giảm phân bón cho Hà Lan.
Boonstra, người thay thế Bộ trưởng Staghouwer, nói rằng thất bại trong đàm phán sẽ “vô cùng thiệt hại.” Bà nhấn mạnh Hà Lan không ủng hộ việc trì hoãn chính sách nông nghiệp mới “vì tình hình ở Ukraine” như một số quốc gia EU vẫn đang đề xuất.
Đa số các Bộ trưởng Nông nghiệp EU đã kêu gọi Ủy viên Wojciechowski nhanh chóng triển khai chính sách nông nghiệp mới, mà không nêu rõ ngày hay năm cụ thể.
Trong phản hồi, Wojciechowski nhấn mạnh tầm quan trọng lịch sử của các NSP được áp dụng hiện nay: EU vẫn có chung chính sách nông nghiệp, nhưng việc thực thi nằm trong tay từng quốc gia thành viên EU. Chính sách do EU thiết lập mang tính định hướng nhưng không bắt buộc; các thỏa thuận quốc gia giữa nông dân với chính phủ mới là yếu tố ràng buộc.

