Điều này cho thấy các bộ trưởng môi trường đã đi rất xa so với đề xuất của Ủy ban châu Âu, cũng như của Nghị viện châu Âu vốn muốn yêu cầu nhiều hơn.
Chẳng hạn, các bộ trưởng muốn bắt buộc xây dựng hệ thống xử lý nước thải không áp dụng cho các làng nhỏ và vùng có dưới 1250 người dân. Ủy viên Môi trường Virginius Sinkevičius lại muốn nhiều khu vực hơn phải chịu sự bắt buộc xử lý nước thải.
Ngược lại, các bộ trưởng cho rằng không chỉ cần xem xét lợi ích về tự nhiên và môi trường của nước sạch hơn, mà còn phải chú ý đến sức khỏe cộng đồng. Do đó, hiện đã đưa vào yêu cầu các nước EU phải kiểm tra nước thải xem có tồn tại mầm bệnh, vi khuẩn truyền nhiễm và các hóa chất nguy hiểm hay không. Điều này cũng làm cho các ủy viên khác có tiếng nói về vấn đề này.
Hơn nữa, các bộ trưởng muốn các nước mới gia nhập EU được hoãn từ tám đến mười hai năm vì họ đã phải đầu tư đáng kể trong những năm qua để thực hiện chỉ thị EU.
Trong vòng hai mươi năm tới, các quốc gia thành viên phải đảm bảo áp dụng xử lý bậc ba (loại bỏ nitơ và phốt pho) cho các hệ thống lớn phục vụ 150.000 dân. Có thể có ngoại lệ khi nước thải đã được xử lý được tái sử dụng để tưới tiêu nông nghiệp, với điều kiện không gây rủi ro cho môi trường hay sức khỏe.
“Nước là nguồn tài nguyên quý giá ngày càng khan hiếm. Nước thải đô thị có thể được xử lý thành công bằng công nghệ hiện có,” Ủy viên Môi trường Sinkevičius nói. Theo ông, điều này mở ra nhiều cơ hội cho nông dân sử dụng nước đã được thu hồi một cách an toàn để tưới tiêu.
EU cho biết hàng năm có hơn 40.000 triệu mét khối nước thải được xử lý, nhưng chỉ có 2,4% trong số đó được xử lý thêm để có thể sử dụng trong nông nghiệp. Đây là một trong những lý do khiến Brussels muốn siết chặt các tiêu chuẩn.

