Đó là kết quả của một nghiên cứu chung giữa Văn phòng Kế hoạch Môi trường (PBL) cùng với WUR-Wageningen về chính sách thiên nhiên trong mười năm qua.
Vào năm 2013, Chính phủ trung ương và các tỉnh đã ký kết ‘Hiệp định Thiên nhiên’: một sự phân cấp chính sách thiên nhiên từ Chính phủ trung ương sang các tỉnh. Mục tiêu của hiệp định này là cải thiện đa dạng sinh học. Theo dự báo, mục tiêu sẽ không đạt được vào cuối năm 2027. Nguyên nhân phần lớn là vì việc hiện thực hóa thiên nhiên mới dựa trên sự tự nguyện và sự sẵn lòng tham gia.
Đối với việc phục hồi thiên nhiên, đã có thỏa thuận cần tăng cường nỗ lực khôi phục hệ sinh thái. Tuy nhiên, sự chồng chéo của các chính sách trong Chương trình Quốc gia Vùng Nông thôn (NPLG) gần đây đã làm cho việc thực hiện chính sách thiên nhiên trở nên khó khăn và thậm chí bị trì hoãn, theo kết luận của các nhà nghiên cứu.
Phục hồi thiên nhiên không chỉ đòi hỏi quản lý tốt và mở rộng diện tích, mà còn cần tăng cường nỗ lực khôi phục hệ sinh thái. Điều này đòi hỏi có một tầm nhìn chung về tương lai mà nhiều khu vực vẫn còn đang trong quá trình phát triển.
Việc đạt được các mục tiêu thiên nhiên thông qua các quá trình khu vực sẽ yêu cầu ‘cam kết hành chính và lòng dũng cảm chính trị’ từ các tỉnh cùng Chính phủ trung ương do có nhiều lợi ích xung đột, vì đồng thời cũng phải đạt các mục tiêu khác như khí hậu, nông nghiệp và nước.
Để đạt được mục tiêu Natura 2000, cần có sự thay đổi sâu rộng trong cách thức sản xuất nông nghiệp, ví dụ chuyển sang hình thức nông nghiệp thưa thớt hoặc nông nghiệp bao gồm thiên nhiên. Đây là một trong những khuyến nghị được đưa ra.
Người nông dân không chỉ cần sự rõ ràng về những gì họ được yêu cầu thực hiện mà còn cần hỗ trợ tài chính và quy định điều chỉnh từ Chính phủ trung ương hoặc các tỉnh. Điều này đặc biệt đúng với các doanh nghiệp nông nghiệp nằm gần các khu vực thiên nhiên, theo nhận định của các nhà nghiên cứu từ PBL và WUR.

