Các phép tính được trình bày tại Brussels bao gồm khoảng thời gian từ tháng 7 năm 2024 đến tháng 6 năm 2025. Chúng cho thấy bốn quốc gia EU phía nam – Hy Lạp, Síp, Ý và Tây Ban Nha – hiện đang tiếp nhận số lượng lớn người nhập cư nhất.
Bên cạnh đó, mười hai quốc gia khác, trong đó có Bỉ, Hà Lan, Đức, Pháp, Ireland và Ba Lan, được xem là các quốc gia có rủi ro. Điều này có nghĩa là hiện tại họ đã phải đối mặt với áp lực ngày càng tăng lên hệ thống tiếp nhận hoặc có nguy cơ xuất hiện dòng người nhập cư mới.
Sáu quốc gia, chủ yếu ở phía đông EU, tạm thời sẽ đóng góp ít hơn vào quỹ đoàn kết vì trong những năm qua họ đã trải qua áp lực di cư kéo dài. Tình hình của họ sẽ được Ủy ban đánh giá lại định kỳ.
Các quốc gia đang chịu áp lực lớn sẽ được ưu tiên trong việc phân bổ các khoản trợ cấp và chương trình hỗ trợ của châu Âu. Những khoản này nhằm giúp cải thiện việc tiếp nhận, kiểm soát biên giới và đưa người di cư trở lại.
Nhiều quốc gia EU trong những năm gần đây đã cho biết họ không có kế hoạch tiếp nhận thêm người tị nạn hoặc đóng góp tài chính cho việc này. Do đó, hiện đang có kế hoạch thành lập các “trung tâm hồi hương”; một loại trại giam hoặc trại tiếp nhận ở các nước bên ngoài EU.
Theo Ủy ban Châu Âu, số vụ vượt biên bất hợp pháp trong năm qua đã giảm khoảng 35%. Đồng thời, việc tiếp nhận người tị nạn Ukraine và sự xuất hiện của người di cư không có giấy tờ vẫn là thách thức.
Báo cáo làm rõ cách thức thỏa thuận di cư mới có thể hoạt động thực tế. Theo đó, các quốc gia EU có thể lựa chọn tiếp nhận người xin tị nạn hoặc đóng góp tài chính cho việc tiếp nhận tại các quốc gia khác. Cơ chế này, gọi là quỹ đoàn kết, là trung tâm của cách tiếp cận mới của châu Âu. Mục đích là tránh tình trạng các quốc gia ở biên giới ngoài như Hy Lạp hay Ý phải một mình gánh chịu áp lực.
Để tăng cường kiểm soát biên giới tại khu vực Địa Trung Hải, Ủy ban cũng tuyên bố đấu thầu 250 triệu euro để mua các thiết bị drone và thiết bị chống drone. Việc này nhằm giúp các quốc gia EU ở biên giới châu Âu ứng phó với các dạng áp lực biên giới mới.
Với cái nhìn tổng quan đầu tiên dựa trên dữ liệu này, Ủy ban Châu Âu muốn chứng minh rằng đoàn kết trong Liên minh không chỉ là một khái niệm chính trị mà còn là điều có thể tính toán cụ thể. Các con số này sẽ là nền tảng cho một cách tiếp cận chung của châu Âu đối với vấn đề di cư.

