Sự chú ý hiện đang tập trung vào Greenland, sau khi Tổng thống Mỹ nhiều lần tuyên bố rằng Hoa Kỳ cần khu vực này cho an ninh quốc gia của họ. Trong đó không loại trừ khả năng sử dụng tất cả các phương tiện, bao gồm cả quân sự.
Những phát biểu này đã đưa NATO vào một vị thế đặc biệt. Các kế hoạch quân sự hiện có của liên minh tập trung vào các đối thủ bên ngoài. Tuy nhiên, không có kế hoạch nào được xác lập cho tình huống một đồng minh NATO đe dọa đồng minh NATO khác.
Đan Mạch và Greenland vì vậy đã thúc giục tổ chức một cuộc tham vấn nhanh chóng với Ngoại trưởng Mỹ Rubio, nhưng ông này vẫn né tránh. Theo các tuyên bố từ Greenland và Đan Mạch, cuộc tham vấn này nhằm làm rõ ý định của Mỹ.
Thủ tướng Đan Mạch đã công khai cảnh báo rằng một cuộc tấn công quân sự của một đồng minh NATO vào đồng minh khác sẽ làm tê liệt mọi hoạt động, bao gồm cả NATO và an ninh mà tổ chức này đã xây dựng trong nhiều thập kỷ.
Ngay cả khi chưa có bước đi quân sự thực tế, giọng điệu trong các tuyên bố của Mỹ đã tạo ra hậu quả. Trong nhiều phản ứng, người ta nhấn mạnh rằng ngôn ngữ leo thang đã làm suy yếu sự ổn định và lòng tin lẫn nhau trong liên minh.
Việc Mỹ không từ chối sử dụng phương tiện quân sự được minh chứng trong vài tuần qua khi họ phá hủy nhiều tàu vận chuyển ma túy tốc độ cao và tiến hành một chiến dịch quân sự bắt cóc tổng thống Venezuela.
Nhiều nhà lãnh đạo châu Âu đã công khai bày tỏ ủng hộ Đan Mạch và Greenland. Họ nhấn mạnh rằng đây không chỉ là một xung đột song phương mà là một vấn đề ảnh hưởng đến toàn Châu Âu.
Trong NATO, cảnh báo được đưa ra rằng chỉ riêng việc thảo luận về tranh cãi này cũng đã có hại. Liên minh được xây dựng trên nền tảng giá trị và sự tin tưởng, và ý tưởng rằng mối đe dọa đến từ bên trong được coi là làm suy yếu liên minh.
Thêm vào đó là nhận thức rằng chính sách quốc phòng và an ninh mới được Mỹ ban hành gần đây tạo ra ấn tượng rằng Hoa Kỳ đang hướng tới thống trị toàn bộ bán cầu Tây. Sức mạnh quân sự của Mỹ không chỉ mở rộng về phía nam qua “vùng Vịnh America” và “sân sau” tại Trung và Nam Mỹ, mà còn cả về hướng đông bắc.
Trong bối cảnh đó, Washington dường như để lại vấn đề Ukraine cho Nga và Liên minh Châu Âu xử lý. Người châu Âu rõ ràng phải tính đến việc mối đe dọa không chỉ đến từ phía đông, mà từ phía tây cũng đang mang lại sự bất ổn, rối loạn và sự phản kháng.
Cuối cùng, nhiều nhà phân tích quân sự nhấn mạnh rằng việc chờ đợi không phải là lựa chọn. Các tiếng nói châu Âu cho rằng cần làm rõ tương lai của Greenland và NATO, đồng thời thừa nhận rằng không có kịch bản sẵn có nào cho một cuộc khủng hoảng như thế này.

