Buổi tưởng niệm được đánh dấu bằng sự tôn kính trang nghiêm, công nhận sự thất bại chung và kêu gọi cảnh giác liên tục chống lại sự thù hận và phủ nhận.
Kỳ họp toàn thể bắt đầu bằng một phút mặc niệm cho các nạn nhân. Các nghị sĩ đã dành thời gian để suy ngẫm về sự bất lực của cộng đồng quốc tế trong việc ngăn chặn thảm kịch năm 1995. Việc giết hại hàng nghìn nam thiếu niên và đàn ông Bosnia, xảy ra mặc dù có sự giám sát của Liên Hợp Quốc trong các khu vực được bảo vệ, vẫn là một vết thương sâu sắc trong lịch sử châu Âu.
Buổi tưởng niệm tại Strasbourg có sự tham dự của một phái đoàn Bosnia rộng lớn, bao gồm hai người sống sót sau vụ thảm sát hàng loạt. Nhiều diễn giả nhấn mạnh rằng Srebrenica không phải là một sự kiện cô lập. Cuộc diệt chủng là kết quả của nhiều năm gieo rắc thù hận, phi nhân hóa và tuyên truyền chính trị.
Chủ tịch Roberta Metsola của Nghị viện châu Âu đã kêu gọi việc tưởng niệm tích cực, đồng thời nhắc lại rằng vào năm 2009, Nghị viện châu Âu đã tuyên bố ngày 11 tháng 7 là ngày tưởng niệm chính thức. Bà cho rằng việc tưởng niệm không chỉ là bổn phận đối với quá khứ mà còn là nhiệm vụ cho tương lai: chống lại thông tin sai lệch và giữ cho ký ức luôn sống động.
Tại buổi tưởng niệm, không chỉ nhìn lại quá khứ. Các cuộc xung đột hiện tại cũng được nhắc đến. Có những lời chỉ trích chính sách hiện tại của châu Âu đối với việc bảo vệ công dân và quyền con người. Cuộc diệt chủng Srebrenica được nêu ra như một ví dụ về những gì có thể xảy ra khi các dấu hiệu cảnh báo bị phớt lờ.
Buổi tưởng niệm cũng đóng vai trò như một lời cảnh báo đối với các xu hướng chính trị hiện đại trong đó các nhóm dân cư lại bị kỳ thị một lần nữa. Đồng thời, có những so sánh với các hành động quân sự hiện nay của Israel chống lại người Palestine tại Dải Gaza.
Trong nhiều bài phát biểu, tầm quan trọng của công lý và ký ức tập thể được nhấn mạnh. Các diễn giả nêu bật rằng việc thừa nhận sự thật là điều thiết yếu, nhất là trong thời điểm mà sự phủ nhận diệt chủng và việc sửa đổi lịch sử ngày càng lan rộng. Việc bảo vệ sự thật theo họ là trách nhiệm của một nền dân chủ.
Bên ngoài nghị viện, các buổi tưởng niệm ngày 11 tháng 7 đang được chuẩn bị trên toàn thế giới. Ở Bosnia-Herzegovina, dự kiến có đến 150.000 người tham dự buổi lễ trung tâm. Năm nay, các thân nhân cũng sẽ tái chôn cất các hài cốt đã được xác định của các nạn nhân, minh chứng cho thấy quá trình đau buồn vẫn chưa kết thúc.
Chấn thương vẫn còn sống mãi trong các gia đình và cộng đồng, không chỉ ở các nước cộng hòa cũ của Nam Tư mà còn ở nhiều nơi khác tại châu Âu.
Ba mươi năm sau sự kiện, lời kêu gọi công nhận và sự thật vẫn vang vọng. Buổi tưởng niệm châu Âu tại Strasbourg đã nhấn mạnh rằng thảm kịch này không chỉ mang lại các nghĩa vụ chính trị mà còn là các nghĩa vụ đạo đức lâu dài.

